Tình già

0

Hôm trước đi trên đường, lượn lờ ngay trước mặt mình là 1 chiếc xe nồ-vồ, trên chiếc xe nồ-vồ đó mình thấy có 1 cặp nam nữ mặc áo sơ mi đôi khá nổi bật. Mình thì hay tò mò, nhìn theo, sau lưng người nữ với chiếc áo sơmi nhìn rất trẻ, nhìn lên cánh người nam lái xe mình hơi chột dạ: già rồi mà. Một lúc sau, người nữ mới hơi nghiêng nghiêng mặt, mình nhìn thấy những nếp nhăn nơi khóe mắt người ấy. À, lên một tiếng rồi hơi nhích xe lên dòm cho kĩ, thì ra là hai cô chú.

Điều đó làm mình thích thú mãi, ai mà nhìn đằng sau với màu áo trẻ trung kia chắc chắn nghĩ là 2 anh chị thanh niên. Nhìn cách họ nói chuyện thân mật, cũng chẳng biết đó là nhân tình nhân ngãi hay vợ chồng nhưng mình thấy thú lắm lắm. Ai bảo người lớn tuổi là không được bộc lộ tình yêu như lớp trẻ đâu chứ? Tình yêu sẽ làm người ta trẻ lại mà, vì tình yêu thì chẳng hề có tuổi bao giờ.

Nhìn cô chú đó đi qua, muốn bổ nhào lên lấy điện thoại chụp hình cái, nhưng đến vòng xoay, sợ mấy chú áo vàng nên thôi. Mình chợt nhớ đến 1 chuyện. Đó là ngày 8.3 mấy năm trước rồi, mình về dưới nhà ghé vào 1 tiệm hoa mua hoa tặng mẹ. Lúc đứng chọn hoa, mình nhìn sang có 1 bác, chắc cỡ cũng sáu mấy 70 ấy, bác ấy cũng đang chọn rồi cầm 1 bông hồng đỏ thắm lên vẻ nâng niu. Thấy mình nhìn sang, bác ấy nháy mắt rồi nhìn vào bông hoa ra ý. Mình gật đầu cười, định hỏi bác mua tặng bác gái ạ, mà thấy rõ câu hỏi cảu mình vô duyên nên ngừng đúng lúc. Một bông hồng không gói giấy kiếng, không này nọ, chỉ xin tờ báo gói vào rồi cẩn thận cài vào trước xe máy với nụ cười tươi rói.

Tự nhiên nghĩ, tình yêu, với người trẻ, họ thỏa thích thể hiện cho nhau, họ có sáng tạo, họ có muốn làm trời làm bể gì cho nhau cũng chả thấm vào đâu so với hành động giản dị đầy ý nghĩa này. Người ta thường bảo, người già sống với nhau vì nghĩa nhiều hơn. Họ không còn trẻ, nghĩa là không còn đủ thời gian, sức lực để bay nhảy, họ không thể nói hết thương người này rồi yêu người kia, họ không thể lấy lí do không hợp nhau để rồi đường ai nấy đi tìm hạnh phúc mới. Họ bên nhau bởi những năm tháng cuộc đời còn lại sau chuỗi hành trình dài đăng đẵng đã cùng nhau đi qua: có sướng khổ, có vui buồn, có cãi cọ, có đớn đau, có âm thầm chịu đựng… nhưng nếu họ còn ở bên nhau nghĩa là chí ít trong họ còn có chút nghĩa. Bởi vậy những ai mà vượt qua cả chặng đường dài ấy mà tình vẫn thắm đượm thì quý biết bao.

Rồi mình lại nhớ đến gia đình ông bà X gần nhà mình ấy, hai ông bà cũng đều thuộc lão làng rồi, nhưng khi gọi nhau đều “anh anh – em em” rất ngọt và tự nhiên. Làm sao họ làm được điều ấy? Mình không rõ và cũng không biết là đến khi bằng tuổi ấy liệu 2 vợ chồng mình có được như vậy không? Thật khó trả lời!

Khi nhìn vào 1 tình yêu người trẻ mình chỉ khẽ cười, khi nhìn vào tình yêu của người già mình mới thấy hết những thương yêu. Và đâu đó, trong những bộn bề cuộc sống, trong những lo toan, trong những tan vỡ, trong những khổ đau, trong những gian nan trắc trở… có 1 phần tin rằng, tình yêu mãi là không tuổi!

Trần Lâm

Bài đã viết 137 .

----------------- Viết dạo tại Nghề Viết ------------------ ----- Thích chụp ảnh, làm linh tinh, đi du lịch.... ---- ----------> Email: ladintran@gmail.com <---------- ĐT: 0903746399

Loading Facebook Comments ...

Trả lời

Vui lòng gõ bình luận
Vui lòng điền tên bạn ở đây

* Copy this password:

* Type or paste password here: